NHỮNG PHỤC TRANG TRANG TRỌNG TẠI SAO
Kéo xuống để xem thêm
"Let art come alive, and let life be full of art" - Henri Jeanson (1938).
In a recent fashion study in Paris, a seemingly simple question was posed: Why the need to dress, to dress elegantly or formally, where does this need originate?
The answer turned out to be not so simple, and the results were essentially no different between ordinary people and fashion connoisseurs.

- 1% được hỏi
cho rằng: Cần diện đồ vì tính chuyên nghiệp nơi làm việc, hay vì tính chất công
việc của một người. (Nhiều người đòi gặp luật sư để yêu cầu đảm bảo không tiết
lộ danh tính bởi họ e ngại sếp mình có thể nhận ra nhân viên của ông ăn mặc còn
tinh tế hơn cả ông.)
- 2% của nhóm
khảo sát trả lời: Diện đồ là để "khoe". (Theo như số đông người mẫu
hàng đầu, mặc dù hình như không ai nhận ra mình đang mặc đầy đồ hiệu trên
người).
- 2% khác thì
lại đáp: Diện đồ là sự thể hiện của “cái tôi” tự đại, vô tình hay cố ý.

- Lại 1% nữa thì
cho hay: Lý do đơn giản là "để cưa các nàng"!
Còn đối với phần
lớn còn lại 94%, quần áo là một niềm vui họ có thể chia sẻ đến từng chi tiết
nhỏ nhất. Đây là những người có một niềm đam mê, yêu thích, và phóng túng về
phục trang, quần áo, hay chính con người họ, rốt cục thì hình ảnh một người
chọn để thể hiện ra thế giới xung quanh chẳng phải cũng chính là phần bản thân
mà họ yêu thích nhất hay sao?
Động lực thúc
đẩy 94% này là niềm vui đơn giản khi mặc quần áo. Phối hợp một bộ phục trang để
mặc ở nhà hay đi bất cứ đâu tựa như đúc kết một tác phẩm nghệ thuật mỗi ngày
vậy.
Việc ăn vận một
cách hào nhoáng thực chất không liên quan đến sự tán thưởng xã hội mà đúng hơn
là một cách thưởng thức những niềm vui cá nhân. Điều này có thể đúng với bất kể
ai, bất kể địa vị, tiền tài, tuổi tác… bởi thời trang - tự bản thân nó là một ngôn
ngữ quốc tế, cho bất cứ ai yêu thích nó, không vì lý do gì ngoài chính bản thân
cái đẹp.
Phải thừa nhận rằng có một sự hoài niệm về cái thời mà những nguyên tắc
xã hội vẫn còn đòi hỏi một người cách ăn mặc cơ bản nhất định, khi những người
trí thức sẽ không bỏ tiền vào quần jean xẻ rách, khi quy tắc phục trang áp dụng
không phải chỉ một buổi dạ tiệc mà với cả xã hội. Nhưng chẳng có ai cố gắng
quay trở về quá khứ hay áp đặt quy tắc đó vào thời đại mới cả, những người yêu
thời trang chỉ là đang cố gắng cho bản thân gọn gàng và thanh lịch nhất có thể,
và hoàn toàn không phải là phô trương.

Trong khi phô
trương là để thể hiện vị thế xã hội, trang trọng và thanh lịch là một nỗ lực để
thể hiện bản thân một cách dễ chịu nhất có thể, với chính bản thân mình và với
mắt người nhìn.
Tuy nhiên, nhiều
lúc ta vẫn cảm thấy ăn mặc trang trọng hay thanh lịch đều thật là vô ích. Thời
trang nam giới cổ điểm, tính toán và chi tiết đã không còn nhiều ý nghĩa như
trước nữa, cho dù một chiếc áo vest hai hàng khuy với túi hộp và ve ngang cổ
điển có giúp bạn nổi bật lên khỏi đám đông và khác biệt khỏi một người có mái
tóc nhuộm xanh áo phông quần jean đi chăng nữa (hay thậm chí còn nổi bật hơn cả
khi chính bạn là người có mái tóc nhuộm xanh).

Vậy thì, các quý
ông, rốt cục tại sao ta phải ăn mặc cho thanh lịch? Tại sao vẫn còn những tìn
đồ thời trang yêu thích cái đẹp cổ điển và trang trọng?
Có lẽ, đơn giản
như lời Henri viết ra, để làm cho cuộc sống của một người "nghệ thuật”
hơn.
